https://ngovanhieu.net/wp-content/uploads/2019/03/paparazzi-Chorus-1st-RT.mp3

Ngày 14: LÀM VIỆC VUI HƠN VỚI PHƯƠNG PHÁP POMODORO.

Ngày 14:

LÀM VIỆC VUI HƠN VỚI PHƯƠNG PHÁP POMODORO


Với sự phát triển của công nghệ thông tin, khoa học kỹ thuật hiện đại, con người cũng bị cuốn vào guồng quay của công việc, cuộc sống.  Hàng trăm áp lực đè nặng lên vai và vẫn với quỹ thời gian 24 tiếng/ngày thì làm thế nào để có thể tập trung với công suất tối đa, hiệu quả cao và hạn chế stress ở mức tối thiểu là điều mà đa phần ai cũng mong tìm được giải pháp. Thời sinh viên, chúng ta có thể thức thâu đêm để ngồi xem phim hay ngồi 4- 5 tiếng làm tiểu luận. Vậy mà càng lớn thì khả năng tập trung càng kém hẳn đi. Đối với các bạn làm việc trong văn phòng, đa số cứ gần đến cuối giờ là tay chân rã rời, hoa mắt chóng mặt…. đôi khi cảm thấy chán nản, muốn từ bỏ công viêc. Phải làm sao để thoát khỏi tình trạng này đây?
Bài viết sau sẽ giới thiệu đến các bạn một phương pháp làm việc tập trung, sáng tạo và thậm chí không mệt mỏi. Đó chính là Pomodoro, hay còn được biết đến với tên gọi phương pháp "quả cà chua", do Francesco Cirillo phát triển vào năm 1980.



Pomodoro là gì?
Pomodoro (Đầy đủ theo tiếng Anh là Pomodoro Technique) là 1 phương pháp quản trị thời gian để nâng cao tối đa sự tập trung trong công việc.


“Pomodoro” là tiếng Ý, dịch ra tiếng Anh có nghĩa là “tomato”
Ở phương pháp này, thời gian làm việc của bạn được chia thành từng khoảng nhỏ 25 phút, đi kèm với những khoảng thời gian nghỉ từ 3 đến 5 phút. Chính những khoảng nghỉ “giữa hiệp” này mà bạn sẽ luôn cảm thấy tươi mới khi bắt đầu 25 phút tiếp theo.


Nguyên tắc của Pomodoro:


Có 5 bước để thực hiện phương pháp Pomodoro:


Bước 1. Quyết định công việc mình sẽ làm
Bước 2. Đặt thời gian, thông thường là 25 phút
Bước 3. Làm việc cho đến khi hết 25 phút
Bước 4. Nghỉ giải lao 3-5 phút
Bước 5. Sau 4 lần nghỉ giải lao trên thì nghỉ dài hơn với 7 phút
Các nguyên tắc của phương pháp Pomodoro.


1. Trong 1 Pomodoro, nếu bạn buộc phải gián đoạn thì Pomodori sẽ được tính lại từ đầu. Không có 1/2 hay 2/3 Pomodoro.


2. Chỉ tập trung làm 1 việc duy nhất với 100% thời gian.


3. Nếu công việc xong trước khi Pomodoro kết thúc, bạn cần dùng thời gian còn lại để kiểm tra và tối ưu hóa công việc cho đến hết Pomodoro đó.
Sau khi hoàn thành các công việc, bạn có thể xem lại thống kê hàng ngày, hàng tuần là mình đã làm được những việc gì và mất bao nhiêu thời gian. Từ đó, bạn có thể tự đánh giá năng suất, hiệu quả công việc của mình như thế nào để khắc phục và cải thiện hơn.
Hãy cứ lặp đi lặp lại vòng tuần hoàn đó từ đầu ngày làm việc cho đến cuối ngày.

Bạn sẽ cảm thấy mình làm được nhiều việc hơn nhưng lại không hề cảm thấy chán hay mệt mỏi gì nữa.
 

Ngày 13:  tôi xin được chia sẻ với bạn Câu Chuyện Gánh Nước.

Ngày 13: 

tôi xin được chia sẻ với bạn Câu Chuyện Gánh Nước.

Có hai vị Hòa thượng ở hai ngôi chùa trên hai ngọn núi gần nhau. Giữa hai ngọn núi có một con sông, mỗi ngày họ đều cùng một lúc xuống núi ra bờ sông gánh nước, lâu ngày họ trở thành bạn bè.

Thấm thoát năm năm trôi qua, bỗng một hôm vị Hòa thượng ở ngọn núi bên trái không xuống gánh nước, vị Hòa thượng ở ngọn núi bên phải nghĩ bụng: “Có lẽ ông ta ngủ quá giờ”, nên trong lòng cũng chẳng để ý lắm. Nhưng không ngờ qua ngày hôm sau vị Hòa thượng ở núi bên trái vẫn không xuống núi gánh nước.

Một tuần trôi qua, vị Hòa thượng bên ngọn núi phải nghĩ bụng: “Bạn ta có lẽ bị bệnh rồi, ta nên đến thăm, xem có thể giúp được gì không.”

Nhưng khi đến thăm người bạn già, ông ta thật kinh ngạc. Người bạn già của ông đang tập thái cực quyền trước chùa, chẳng giống dáng vẻ của một người cả tuần chưa uống nước chút nào. Ông ta thấy làm lạ hỏi: “Đã một tuần rồi ông không xuống núi gánh nước, lẽ nào ông không cần uống nước?”

Người bạn dẫn ông ta đi ra sân sau của chùa, chỉ một giếng nước nói: “Năm năm lại đây, mỗi ngày sau khi làm xong thời khóa, tôi đều đào cái giếng này, mặc dù nhiều lúc rất bận, nhưng có thể đào được bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Nay đào đã đến nước, tôi không cần phải xuống núi gánh nước nữa”.

(Sưu tầm)

Lời bàn:

Ngày hôm nay chính là thành quả từ những nỗ lực của hôm qua. Còn sự nỗ lực của hôm nay lại là niềm hy vọng cho ngày mai. Năm tháng trôi qua, tuổi già lại đến. Hãy suy nghĩ về lúc không còn gánh nước nổi, bạn vẫn có nước để uống chứ? Vì vậy dù đã thành công, hãy cố gắng thêm một chút nữa.

NGÀY 12: HÃY SỬ DỤNG Ý CHÍ VÀ CHÍNH CAM KẾT CỦA CHÍNH MÌNH !!!

NGÀY 12:

HÃY SỬ DỤNG Ý CHÍ VÀ CHÍNH CAM KẾT CỦA CHÍNH MÌNH !!!

Hãy sử dụng sức mạnh ý chí để thực hiện những điều có thể thay đổi cuộc sống của mình.

Hãy thực hành các nguyên lý của Luật Hấp Dẫn mỗi ngày.

Hãy sử dụng sức mạnh ý chí để SỐNG VỚI những nguyên lý này.

Sử dụng tất cả các quy luật tự nhiên để mang lại điều tốt đẹp cho mình. Hãy tuân thủ và thực hiện chúng hàng ngày, không loại trừ hay bỏ sót gì cả.

Bạn là người duy nhất có thể tăng cường sức mạnh cho ý chí của mình. Bạn càng cam kết hơn bao nhiêu thì những thay đổi mà bạn nhìn thấy sẽ nhiều và rõ rệt hơn bấy nhiêu.

Ngày 11: THỐI QUEN NÊN HÀNH ĐỘNG

Ngày 11:

THỐI QUEN NÊN HÀNH ĐỘNG

Hãy nghĩ những điều tốt đẹp.

Hãy nói những điều tốt đẹp.

Hãy làm những việc tốt đẹp.

Hãy khiến tốt đẹp trở thành một trạng thái tự nhiên của bạn, cả về mặt ý nghĩ, lời nói và hành động. Có rất nhiều mức độ của sự tốt đẹp, và sẽ rất thú vị khi bạn nhận ra rằng những gì mà mọi người gọi là “xấu xa” vốn thật ra chỉ là việc thiếu vắng đi sự tốt đẹp. Không hề có sự xấu xa, chỉ có việc thiếu vắng những điều tốt đẹp.

Chỉ có một Sức mạnh Duy nhất – và sức mạnh ấy hoàn toàn tích cực, hoàn toàn tốt đẹp.

Ngày 10: Những quyết định đơn giản mà quyết liệt. Sự bình thản của họ trước những thứ tưởng chừng rất quan trọng, nhưng lại không thật sự quan trọng.

Ngày 10:

Những quyết định đơn giản mà quyết liệt. Sự bình thản của họ trước những thứ tưởng chừng rất quan trọng, nhưng lại không thật sự quan trọng.


Hôm nay, Hiếu xin được phép chia sẻ với bạn 3 cậu chuyện rất ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa. Những câu chuyện này được kể từ góc độ của người trong cuộc nhưng đây không phải là những câu chuyện của tôi mà là những câu chuyện do người khác kể lại. Tôi chỉ trích nguyên văn để bạn có thể đọc và cảm nhận một cách sâu sắc nhất.
Câu chuyện thứ nhất
Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm chú lắng nghe, nói “Vậy à, vậy à, ừ…”. Rồi đặt máy. Tôi thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa rút “giắc” cắm điện thoại. Rồi mẹ lại cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo cho mẹ biết là lửa đã cháy đến sạp vải của nhà chúng tôi. Sau đó là những năm vay mượn, đầu tắt mặt tối, gây dựng lại từ đầu. Có lần tôi hỏi mẹ về tối hôm đó, mẹ trả lời êm ả: “Mẹ không muốn bố cuống lên rồi lao đến đó, nhỡ có làm sao…”. Cả cơ nghiệp lao đao, nhưng trong giây phút đó, mẹ chỉ nghĩ đến bố tôi.
Câu chuyện thứ hai
Chị tôi dành dụm vốn liếng định mua một mảnh đất ở ngoại thành. Hẹn được với người ta mang tiền đến đặt cọc, chị vội vã gọi taxi. Dọc đường, chị bắt gặp một đoàn nam phụ lão ấu hớt hơ hớt hải bồng một cô bé bị trâu húc vẫy xe xin đi nhờ lên Hà Nội cấp cứu. Chị tôi lập tức bảo anh lái xe quay xe, đưa cô bé con, người mẹ, và cả chị thẳng về Hà Nội. Mẹ cô bé tê liệt vì sợ hãi, chỉ biết ôm con khóc ròng. Một mình chị lo toan cho cô bé vào phòng cấp cứu, nhập viện, thậm chí đóng luôn cả tiền viện phí khi biết người mẹ không có nổi 100 nghìn trong túi… Khi chắc chắn là cô bé an toàn, chị mới trở về nhà. Không bao giờ nhắc đến chuyến xe ấy tốn kém bao nhiêu, tiền viện phí thế nào, hay buồn vì mảnh đất ưng ý kia không kịp đặt cọc đã qua tay người khác. Và cứ đến Tết, nhà chị lại có thêm những người khách từ quê ra.
Câu chuyện thứ ba
Cha tôi là một người thành đạt, cha rất yêu công việc, đi sớm về khuya, mất ăn mất ngủ. Còn mẹ tôi, trong mắt mọi người, là một phụ nữ thật bình thường với những lo toan giản dị. Nhưng có lần cha nói với tôi rằng dù cha rất yêu thích công việc nhưng cha không cần nó, cũng như cha cũng chẳng cần lắm nhà cửa, tiền bạc. Tất cả những gì cha cần là mẹ, có mẹ là cha có tất cả, kể cả những thứ rất quý giá, như là… chúng tôi.
(Sưu tầm)


Lời bàn:
Đôi khi bạn phải ngạc nhiên về những người mà bạn yêu quý. Sự an nhiên nơi tâm hồn họ. Những quyết định đơn giản mà quyết liệt. Sự bình thản của họ trước những thứ tưởng chừng rất quan trọng, nhưng lại không thật sự quan trọng. Cái cách mà họ tha thiết với con người giản đơn, nhưng mãnh liệt. Nhưng hiểu được họ, bạn sẽ hiểu được niềm vui của thuỷ thủ đoàn khi nhìn thấy đất liền, của khách lữ hành khi nhìn thấy làng mạc, của nhà du hành vũ trụ qua khung cửa tàu nhìn thấy Trái Đất, của Robinson khi có được Thứ Sáu, nụ cười âu yếm của bất kỳ ai khi thấy một em bé sơ sinh. Cả việc tại sao, con người cứ mải mê tìm kiếm những nền văn minh ngoài Trái Đất… Và nỗi đau đớn khôn nguôi trào ra thành nước mắt và tiếng thét khi con người vì thiên tai, vì chiến tranh, vì bệnh tật, mà phải mất nhau trong cõi nhân gian…

 

NGÀY 9: LỰA CHỌN MÌNH MẶT TRĂNG HAY MẶT TRỜI ?

NGÀY 9:

LỰA CHỌN MÌNH MẶT TRĂNG HAY MẶT TRỜI ?

Cuộc đời sẽ tốt đẹp hơn khi chúng ta lựa chọn cho mình một góc nhìn lạc quan. Không ai muốn làm bạn với một người mà suốt ngày chỉ toàn nhìn thấy những tiêu cực thay vì luôn hướng tới những điều tích cực cả. Bạn lựa chọn mình sẽ là mặt trăng hay mặt trời qua câu chuyện cổ sau:

Ngày xưa, có một chàng tú tài lên kinh đi thi trạng nguyên, trọ trong một nhà nghỉ. Trước ngày thi 2 ngày, chàng nằm mơ 3 giấc mộng liên tiếp: Giấc mộng đầu tiên, chàng mơ thấy mình trồng rau cải trên tường; giấc mộng thứ hai, trời mưa, chàng đội một cái mũ và cầm ô; giấc mộng thứ ba, chàng mơ mình được ở bên người trong mộng.

Tú tài không giải mã được hàm ý của ba giấc mộng đó, ngày hôm sau liền đi tìm thầy bói giải mộng giúp mình.

Thầy bói vừa nghe xong vỗ đùi nói: “Cậu hãy về quê đi. Cậu nghĩ xem, tường cao mà trồng rau cải thì nghĩa là phí công tốn sức. Đội mũ cầm ô đi mưa không phải thừa một việc sao? Yêu đương ư, thật vô vị!”

Tú tài nghe vậy, lòng buồn rười rượi quay trở về nhà trọ khăn gói đồ đạc chuẩn bị về quê.

Ông chủ nhà trọ thấy lạ bèn hỏi: “Không phải ngày mai mới thi sao? Sao hôm nay lại về quê vậy?”

Tú tài kể lại câu chuyện nằm mơ cho ông chủ nghe, ông chủ đắc ý nói: “Thế à, tôi biết giải mộng đó. Tôi thì cảm thấy, lần này cậu nên ở lại đi. Cậu nghĩ xem trồng cây trên tường không phải là thu hoạch cao sao? Trời mưa đội mũ che ô không phải là nên an tâm sao. Còn việc mơ thấy được bên người trong mộng không phải là chuyện tốt sao!”.

Tú tài nghe thế thấy có lý hơn nhiều lời thầy bói kia phán, tinh thần phấn chấn lên nhiều, quyết định tham gia kì thi ngày mai. Cuối cùng chàng tú tài đã đỗ chức thám hoa.

Bài học rút ra:

Trong câu chuyện kể trên, tư duy của thầy bói là tư duy tiêu cực, người này chỉ nhìn thấy con đường đen tối. Ngược lại, cách suy nghĩ của ông chủ rất lạc quan, tích cực nên thứ ông chủ nhìn thấy là một con đường đầy hào quang ánh sáng. Tú tài cũng rất xứng là người có học, chàng đã chọn hướng suy nghĩ tích cực và đỗ thám hoa.

Những người có lối sống tích cực giống như ánh dương mặt trời, chiếu chỗ nào chỗ đó cũng tràn ngập hào quang, cho nên những người đó sẽ có một tương lai sáng lạng. Còn người có lối sống tiêu cực được ví như mặt trăng, trăng mồng một và mười lăm là khác nhau. Mỗi khi nhìn thấy sự đen tối của trăng ngày mồng một sẽ không nhìn thấy con đường sáng sủa phía trước.

Chính vì lẽ đó, trong cuộc sống hàng ngày, trong công việc hay trong tình yêu, hôn nhân chúng ta đều cần có một lối sống, tư duy tích cực. Khi đó chúng ta sẽ vượt qua mọi mọi khó khăn, thử thách, khắc phục được trở ngại tâm lý, nắm chắc cơ hội, từ đó mở ra cánh cửa thành công của cuộc đời mình. Hãy lạc quan, suy nghĩ tích cực lên các bạn nhé!

Ngày 8: Một cuộc sống cân bằng giữa trái tim và lý trí

Ngày 8:

Một cuộc sống cân bằng giữa trái tim và lý trí


là một cuộc sống thật sự hạnh phúc. Khi trái tim và lý trí tìm được sự cân bằng, cơ thể bạn sẽ ở trong trạng thái hòa hợp tuyệt đối. Và cuộc sống của bạn cũng sẽ như vậy.

Ngày 7: Hãy liên tục xem xét, xem liệu mình đang cảm thấy như thế nào?.

Ngày 7:

Hãy liên tục xem xét, xem liệu mình đang cảm thấy như thế nào?. 

Hãy cảm nhận rằng cuộc sống đang chảy qua bạn như một dòng sông, chứ đừng cố gắng bám víu vào cuộc sống một cách căng thẳng.


Bạn có thể biết được thông qua cảm xúc của mình, rằng liệu bạn đang cảm thấy thư giãn và hòa nhịp cùng dòng chảy ấy, hay bạn đang níu giữ sự căng thẳng ở bên trong mình.

Một cách để rũ bỏ mọi sự căng thẳng, đó là quyết định rằng bạn sẽ trao điều tốt đẹp nhất của bản thân cho mọi người. Khi bạn trao đi những gì tốt đẹp nhất của mình, bạn đang mở cửa bản thân để đón nhận dòng chảy của Vũ trụ len lỏi nhịp nhàng qua bạn. Và cảm giác ấy thật sự rất tuyệt!

Ngày 5: Để luyện tập nghệ thuật hình dung tưởng tượng,

Ngày 5:

Để luyện tập nghệ thuật hình dung tưởng tượng,

hãy bắt đầu bằng việc tái hiện mọi thứ đã xảy ra trong một ngày của bạn. Hãy chọn một khing cảnh hoặc một khoảnh khắc tuyệt vời trong ngày hôm đó, và tái hiện cảnh đó trong tâm trí bạn.

Hãy hình dung ra hình ảnh của nơi đó, hình dung ra những con người, âm thanh, màu sắc, những lời đã được nói ra, và tất cả các chi tiết khác trong khung cảnh ấy, tất cả đều được tái hiện trong tâm trí bạn.

Đây chính là một cách rất hữu hiệu để nâng cao khả năng hình dung tưởng tượng của bạn, và đồng thời khi ấy,  

bạn cũng đang thu hút thêm nhiều khung cảnh tuyệt vời nữa đến với cuộc sống của mình.#Thanksgiving

Share