https://ngovanhieu.net/wp-content/uploads/2019/03/paparazzi-Chorus-1st-RT.mp3

#187 Hành Trình ngày 06/07/2019 – 365 ngày: Nghị lực lớn bao nhiêu, cơ hội nhiều bấy nhiêu

HÀNH TRÌNH ĐÃ QUA NĂM 2018:

Hành Trình 187 ngày 06/7/2018 – 365 ngày.
Bởi vì đời trước thiếu nợ nên đời này gặp nhau!.[......]

Nghị lực lớn bao nhiêu, cơ hội nhiều bấy nhiêu

Cơ hội luôn có sẵn, nhưng không phải ai ai cũng nắm giữ được. Cơ hội thường ưu ái những người có tầm mắt mở rộng, liên tục thử thách chính mình. Với những ai cố gắng không ngừng, họ sẽ nhận ra rằng, cơ hội luôn có mặt ở khắp nơi.

Tự mình chính là cơ hội

Dạo trước công ty tôi cải cách, không ít đơn vị đã phải cơ cấu lại. Lúc ấy, có anh bạn đồng nghiệp tên là Phạm Dương. Anh mới vào công ty chưa đến 3 năm, nhưng nhờ “bước đệm” ấy mà trong thời gian chưa đầy nửa năm ngắn ngủi anh đã thực hiện ba cú nhảy ngoạn mục.

Trước tiên, anh ứng tuyển đến đơn vị mới nơi mà các đồng nghiệp khác không ai nguyện ý đi. Không lâu sau, nhờ thành tích xuất sắc anh được đề bạt lên một cấp. Vài ngày trước, đơn vị mới mở rộng ứng tuyển, anh lại được nâng lên thành trưởng phòng dự bị, cơ hội được đề bạt lần nữa nắm chắc trong tầm tay.

Nhìn lại, nếu anh vẫn ở đơn vị cũ thì dẫu bảy, tám năm sau anh cũng khó đạt được vị trí ấy. Nhóm đồng nghiệp cũ chúng tôi nghe thấy vậy, ai nấy đều nghĩ anh giống như được cao nhân chỉ điểm, nên mới giỏi nắm bắt cơ hội đến vậy.

Kỳ thật, khi đơn vị mới vừa mới được thành lập, mọi người đều không hứng thú: Người thì ít, công việc thì nhiều, không biết sẽ kết giao với đồng nghiệp thế nào, không biết cấp trên có khó tính hay không? Tất cả đều là ẩn số.

Ai cũng không nguyện ý vứt bỏ công việc an nhàn trước mắt để đi mạo hiểm, nên đều đứng ngoài quan sát tình hình xem sao.

Bởi số người đăng ký ít, những ngày đầu đi làm đơn vị mới thiếu người, nên đặc biệt xem trọng những ai có năng lực công tác tốt. Nhờ đó, Phạm Dương mới có được con đường thăng tiến nhanh đến vậy.

Giờ đây, chúng tôi dù có mơ ước đạt được vị trí lúc đầu của Phạm Dương thì cũng không còn cơ hội ấy nữa. Có ai biết được rằng đơn vị mới chỉ dựa vào bốn, năm người mà lại phát triển nhanh đến vậy?

Thiết nghĩ, từ một nơi an nhàn thoải mái chuyển đến một môi trường hoàn toàn xa lạ, không phải ai cũng có được dũng khí này.

Sợ hãi mạo hiểm luôn là lực cản con người ta, nhưng nếu muốn trở thành chú bướm xinh đẹp, trước hết phải qua quá trình gắng sức phá vỡ tổ kén đang hạn chế mình.

Cơ hội mãi luôn ở chặng đường phía trước, chứ không phải ở nơi ta vốn đã quen thuộc.

Cơ hội hầu như mỗi người đều có, nhưng không phải ai ai cũng nắm giữ được, nó thường ưu ái những người biết mở rộng tầm mắt, không ngừng thử thách bản thân mình.

Nghị lực lớn bao nhiêu, cơ hội nhiều bấy nhiêu

Thời tôi còn là sinh viên, trong ký túc xá có cô bạn tên là Ngọc, trước sau chưa từng tham gia các hoạt động vui chơi cùng chúng tôi.

Lúc nhóm bạn chúng tôi tổ chức đi ăn uống, xem phim, dã ngoại, thì cô ấy lại đắm mình trong thư viện. Cuối tuần chúng tôi rủ nhau đi ca hát thì cô ấy lại lặng lẽ làm thêm công việc bán thời gian để trau dồi kinh nghiệm.

Chúng tôi vốn cho rằng cô bạn học này không hòa đồng với mọi người. Nhưng kết quả vào năm tốt nghiệp đã khiến chúng tôi một phen mở rộng tầm mắt.

Kỳ thi tốt nghiệp đến gần, nhóm người chúng tôi bắt đầu bận rộn thiết kế lý lịch tóm tắt và chạy đi hội ứng tuyển, còn Ngọc thì chẳng cần bước chân ra khỏi nhà đã nắm chắc kết quả trong tay.

Thì ra, trong suốt khoảng thời gian 4 năm học, Ngọc không chỉ ở thư viện luyện thành một cây viết tài năng, mà còn tận dụng thời gian rảnh đi làm thực tập sinh cho các hãng truyền thông mới, nhờ đó cô đã tích lũy được không ít kinh nghiệm.

Công ty cuối cùng mà cô nàng tham gia lại chính là một trong 10 hãng truyền thông lớn cả nước, điều này không nghi ngờ gì đã dát một lớp vàng trong bản lý lịch của cô. Cộng thêm các mối quan hệ mà cô đã kết giao được trong suốt 4 năm đó, không ít công ty đều đã đưa ra “cành ô-liu” nguyện ý trả lương cao mời cô về.

Chúng tôi đều khen nền tảng của cô thật tốt. Ngọc lại khiêm tốn nói với chúng tôi rằng: “Nền tảng tốt không phải từ trời rơi xuống, mà phải dựa vào thực lực mới kiếm lại được. Nói thật, ngày trước mình cũng rất hâm mộ các cậu cuối tuần có thể thảnh thơi, nhưng khi nghĩ đến bản thân còn cách ước mơ cần thực hiện quá xa, liền không dám trễ nải thời khắc nào cả”.

Thấy mình với Ngọc cách nhau xa đến như vậy, tôi mới thật sự hiểu ra vì sao gọi là “cơ hội mãi luôn chỉ dành cho những ai đã chuẩn bị sẵn sàng”.

Sau này ra trường đi làm, tôi lúc nào cũng ghi nhớ bài học của Ngọc, trước sau không dám buông thả bản thân. Quả nhiên trên con đường sự nghiệp tôi đã hai lần gặp được cơ hội lớn, và tôi đều không bỏ lỡ.

Nếu bạn vô tâm, cơ hội mãi mãi chỉ ở tương lai phía trước, còn như bạn có tâm, cơ hội không đâu không hiện hữu. Nó ẩn mình trong mỗi sự cố gắng không ngừng nghỉ của mỗi người, bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy ra, ôm chầm lấy những ai sẵn sàng muốn cất cánh bay lên.

Những vận may từ trời rơi xuống đó, thử hỏi có cái nào không phải dành cho người đã chuẩn bị kỹ càng? Với người không ngừng cố gắng, tự mình chính là cơ hội vậy.

Viết một bình luận

Share