https://ngovanhieu.net/wp-content/uploads/2019/03/paparazzi-Chorus-1st-RT.mp3

#285 Hành Trình ngày 12/10/2019 – 365 ngày: Cuộc đời này, biết bao người đã thua bởi một chữ “đợi”…

HÀNH TRÌNH ĐÃ QUA NĂM 2018/10/12:

Hành Trình 285 ngày 12/10/2018 – 365 ngày.
Cuộc sống vốn dĩ không đau khổ, mà nguyên nhân khiến người ta đau khổ chính là dục vọng trong tâm quá nhiều. [.........]



Đôi khi tuyệt vọng chính là bước ngoặt để khởi đầu vững chắc

Nước đến tận cùng là thác đổ, người đến đường cùng người hồi sinh. Con người ngay lúc lâm vào tuyệt vọng thì cũng đừng vội buông tay, chỉ cần bước thêm một bước nữa đã là cánh đồng hoa tươi sáng, nhẫn chịu thêm một chút nữa đã là cảnh vật hoan ca vui vẻ.

Một người bạn của tôi nói, anh ấy đang chuẩn bị viết một cuốn tiểu thuyết liên quan đến đề tài cướp ngân hàng, nội dung của câu chuyện sẽ rất hoang đường vớ vẩn.

Tôi nói với người bạn đó: “Tại sao lại không viết câu chuyện tình yêu? Mình muốn đọc câu chuyện tình yêu của cậu viết!”. 

Người bạn ấy nói: “Mình đã không còn tin tưởng vào tình yêu nữa! Thử hỏi viết tiểu thuyết tình yêu thế nào đây? Tình yêu chỉ là thứ khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng”.

Tôi nói: “Rất tốt! Cậu bây giờ thích hợp để viết tiểu thuyết tình yêu rồi đó”.

Chúng ta đều biết, rất nhiều diễn viên hài hạng nhất, cá nhân họ là những người rất nghiêm túc, thậm chí có chút nhạt nhẽo. Họ có lẽ không cảm thấy cuộc đời thú vị chút nào. Nhưng loại người này, có thể biểu diễn xuất ra những vở kịch buồn cười nhất.

Có một nữ đạo diễn nổi tiếng, bản thân bà rất sợ máu, cũng rất sợ bóng tối. Nhưng mà, những bộ phim do bà đạo diễn lại khiến cho khán giả không lạnh mà run. Những cảnh mà bà quay, có thể nói là bạo lực đẫm máu. Lẽ nào bà ấy bịt cả hai mắt của mình để quay những cảnh đó hay sao?

Tuyệt vọng, vốn không phải là chuyện gì quá xấu. Đôi khi tuyệt vọng lại chính là bước ngoặt cho ta một cuộc đời mới.

Một người tuyệt vọng đối với tình yêu, vậy thì anh ta nhất định đã từng có một quá khứ thương tâm. Một nhà văn xuất sắc, những câu chuyện tình yêu mà họ viết, không chỉ đơn thuần là tình yêu, mà là cuộc sống và nhân sinh.

Khao khát tình yêu là một nguồn động lực để chấm dứt quá khứ của chúng ta, thôi thúc chúng ta đi về phía trước. Mỗi người cuối cùng rồi cũng phải chết đi, nếu như chúng ta không bao giờ chết, liệu chúng ta vẫn còn yêu nhau thiết tha?

Vận mệnh, vốn không phải chỉ là những may rủi tình cờ trên trời rơi xuống, mà là tiếp nhận và khẳng định những điều hạn chế trong sinh mệnh hữu hạn của con người.

Đưa ra sự lựa chọn trong các loại hạn chế này là tự do. Chúng ta có tự do để yêu thương, cũng tự do cảm thấy tuyệt vọng. Riêng chỉ có tình yêu, bắt đầu là thích thú, lại kết thúc bởi tuyệt vọng. Những người đã từng tuyệt vọng, có lẽ sẽ nhìn được thấu tỏ.

Những lúc tuyệt vọng, có lẽ chính là bước ngoặt cho ta sống lại một cuộc đời mới. (Ảnh: Internet)
Những lúc tuyệt vọng, có lẽ chính là bước ngoặt cho ta sống lại một cuộc đời mới. (Ảnh: Pinterest)

Nhà văn O. Henry trong truyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” của ông có kể một câu chuyện, nội dụng đại khái là: Có một bệnh nhân nằm trên giường, tuyệt vọng chán nản, nhìn ra cái cây xơ xác bên ngoài cửa sổ không ngừng có gió mạnh thổi qua. Cô bỗng nhiên phát hiện, trên cái cây ấy, vẫn còn một chiếc lá xanh tươi chưa rụng đi.

Bệnh nhân nghĩ, đợi đến khi chiếc lá này rụng rồi, mình cũng sẽ kết thúc mạng sống này. Thế là, cô cả ngày nhìn chằm chằm vào chiếc lá đó, đợi nó rụng đi, cũng lặng lẽ chờ đợi sinh mệnh của mình kết thúc. Nhưng mà, chiếc lá đó vẫn không có rơi rụng, mãi đến khi bệnh nhân hoàn toàn hồi phục sức khỏe, chiếc lá đó vẫn xanh ngắt như thường.

Kỳ thực, vốn không còn có chiếc lá nào trên cái cây đó cả, chiếc lá đó là của một ông họa sĩ già vẽ lên, nó không phải chiếc lá thật, nhưng nó đã đạt đến hiệu quả chân thực sinh động giống hệt như chiếc lá thật, cho bệnh nhân đó một lòng tin vững chắc mà sống tiếp, chỉ cần chiếc lá đó không rụng đi, mạng sống của bản thân cũng sẽ không kết thúc. Kết quả, cô thật sự đã khỏe mạnh, đi ra khỏi phòng bệnh nhìn xem chiếc lá đó rốt cuộc là thế nào.

Cô đứng dưới gốc cây, vô cùng cảm động trước tấm lòng của người họa sĩ thầm lặng.

Bởi vì họa sĩ đó là người duy nhất hiểu rõ được bí mật sâu thẳm trong lòng cô, họa sĩ biết được cô đang chờ đợi điều gì. Thế là, người họa sĩ liền thuận theo tâm tư của bệnh nhân mà vẽ nên một chiếc lá giả như vậy. Chính chiếc lá giả này, đã tiếp thêm cho cô dũng khí để tiếp tục sống.

Cứu vãn được sinh mệnh thật sự không phải là chiếc lá đó, mà là lòng tin vững chắc của con người.

Cuộc đời này, biết bao người đã thua bởi một chữ “đợi”…

Thời gian tựa như dòng nước trôi không ngừng nghỉ, nếu chúng ta không trân quý từng phút giây trong cuộc sống, thì nó sẽ vụt qua rất nhanh, dù có tiền nhiều đến mấy cũng chẳng thể mua lại được.

Tại một ngôi chùa cổ ở Nhật Bản, có một cậu bé mới 9 tuổi tên là Thân Loan (sau này là người sáng lập Chân Tông tịnh độ), quyết định xuất gia đi tìm thiền sư để xuống tóc, khi gặp được thiền sư đã hỏi ông rằng: “Con còn nhỏ thế này tại sao đã muốn xuất gia?”.

Lúc đó Thân Loan trả lời: “Năm nay mặc dù cháu mới 9 tuổi nhưng bố cháu đã qua đời, cháu không biết vì sao con người phải chết, vì sao cháu và bố cháu phải rời xa nhau. Vì thế để hiểu được đạo lý này, cháu nhất định phải xuất gia”.

Vị thiền sư nói: “Được! Ta hiểu rồi. Ta đồng ý nhận con làm đồ đệ, nhưng hôm nay muộn rồi, chờ đến sáng sớm mai ta sẽ xuống tóc cho con!”.

Thân Loan nghe xong liền nói: “Thưa sư phụ, mặc dù sư phụ nói là chờ đến sáng sớm mai sẽ cắt tóc cho con, nhưng con còn nhỏ, con không dám chắc quyết tâm đi tu của con có còn giữ được đến sáng mai không. Mà sư phụ thì đã nhiều tuổi thế này rồi, sư phụ có dám chắc sáng mai tỉnh dậy sư phụ vẫn khỏe mạnh không?”.

Vị thiền sư nghe xong liền nói:“Tốt, tốt! Con nói rất hay! Những gì con nói đều đúng, ta sẽ xuống tóc cho con ngay bây giờ”.

Cuộc đời này, biết bao người đã thua ở một chữ "đợi"...
Ngày mai cũng không chắc chuyện gì sẽ đến, có những biến cố bất ngờ trong một khoảng thời gian vô cùng ngắn cũng có thể khiến ta mất đi ngày mai vĩnh viễn. (Ảnh: Snim)

Vạn vật của thế giới luôn nằm trong sự biến đổi không ngừng nghỉ, con người cũng vậy, không ai biết được tương lai sẽ ra sao? Ngày mai cũng không chắc chuyện gì sẽ đến, có những biến cố bất ngờ trong một khoảng thời gian vô cùng ngắn cũng có thể khiến ta mất đi ngày mai vĩnh viễn. Vì vậy ngày hôm nay, khi ta muốn làm một điều gì đó hãy bắt tay làm, đừng chờ đợi.

Xưa nay, có biết bao nhiêu người thua bởi một chữ “đợi”: Đợi đến một ngày nào đó, đợi tương lai, đợi đến khi hết bận, đợi lần sau, đợi khi có thời gian, đợi khi có điều kiện, đợi khi có đủ tiền, đợi cho đến khi không còn duyên phận, đợi đến khi thời thanh xuân trôi qua, đợi đến khi không còn cơ hội, đợi đến khi không còn lựa chọn. Chẳng ai biết trước được tương lai sẽ ra sao, có nhiều việc đợi sẽ thành mãi mãi… đừng để bản thân có quá nhiều nuối tiếc.

Đặc biệt có rất nhiều các bậc cha mẹ, ngày qua ngày vẫn đang chờ đợi trong mỏi mòn…

Chờ con biết đi rồi mới an tâm

Chờ con đi học mới an tâm

Chờ con thi đậu đại học mới an tâm

Chờ con tìm được công việc mới an tâm

Chờ con tìm được người bạn đời mới an tâm

Chờ con kết hôn mới an tâm

Chờ con sinh em bé mới an tâm

Chờ cháu biết đi mới an tâm

Chờ cháu đi học mới an tâm

Chờ cháu thi đậu đại học mới an tâm…

Đáng tiếc, cuối cùng bọn họ đều chưa kịp hưởng thụ cuộc sống, đã vội rời khỏi thế gian này.

Cuộc đời này, biết bao người đã thua ở một chữ "đợi"...
Thanh xuân không thể đợi, bởi thời gian trôi qua, có nhiều tiền nữa cũng không mua lại được. (Ảnh: Youtube)

Nhân sinh 5 điều không thể chờ đợi…

Nghèo khó không thể đợi, bởi vì thời gian lâu rồi, bạn sẽ chết vì đói.
Khỏe mạnh không thể đợi, bởi vì thân thể một khi suy kiệt rồi, hết thảy mọi thứ đều vô nghĩa.
Giáo dục không thể đợi, bởi vì cây non mà xiêu vẹo, thì khi trưởng thành rất khó để uốn nắn.
Hiếu kính không thể đợi, bởi vì cha mẹ mất rồi, muốn hiếu kính cũng chẳng còn cơ hội.
Thanh xuân không thể đợi, bởi thời gian trôi qua, có nhiều tiền nữa cũng không mua lại được.

Cuộc sống luôn ẩn chứa những điều bất ngờ mà bạn khó có thể lường trước. Đời người như bóng câu qua cửa sổ, chỉ thoáng chốc thôi là sinh mệnh đã trở về với đất. Cuộc sống này ngắn ngủi là vậy! Cho nên, cần tận dụng thời gian, làm những việc có ý nghĩa mới là quan trọng nhất. Quý trọng duyên phận, quý trọng thời gian, chính là quý trọng tính mạng của chính mình.

Theo: tinhhoa.net (Tuệ tâm)

Viết một bình luận

Share