https://ngovanhieu.net/wp-content/uploads/2019/03/paparazzi-Chorus-1st-RT.mp3

Hành Trình 79 ngày 21/03/2017 – 365 ngày: Sự tập trung quy luật.

Hành Trình 79 ngày 21/03/2017 – 365 ngày.

Nếu một người tập trung vào bệnh tật thì họ sẽ vô tình thu hút thêm nhiều bệnh tật đến với mình. Mặt khác, nếu một người tập trung hơn vào sức khỏe chứ không phải là bệnh tật, thì quy luật hấp dẫn sẽ làm theo yêu cầu của họ và mang đến sức khỏe.

 

Những nguyên lý của quy luật hấp dẫn là một công cụ đầy hiệu quả để kêu gọi sức mạnh chữa lành ở bên trong chúng ta, và nó có thể được sử dụng như một sự hỗ trợ kết hợp hoàn hảo với tất cả những quy trình trị liệu tuyệt vời đang được sử dụng ngày nay.

Hãy nhớ rằng nếu bên trong chúng ta không có sức mạnh chữa lành, thì sẽ không có gì được chữa lành cả.

Ngô Văn Hiếu-Cứ một mực đi theo con đường của người khác, bạn sẽ thất bại.

Ở một thị trấn nhỏ, có một vị thương nhân đến mở một trạm xăng, làm ăn phát đạt. Người thứ hai đến, mở một nhà hàng. Người thứ ba đến, mở một siêu thị. Thị trấn này chẳng mấy chốc đã trở nên sầm uất, phồn hoa.

Ở một thị trấn khác, một thương nhân mở một trạm xăng, làm ăn phát đạt. Người thứ hai đến, mở trạm xăng dầu thứ hai. Người thứ ba đến, mở trạm xăng dầu thứ ba. Chuyện làm ăn không phát đạt như họ tưởng.

Kết luận: 
Cứ một mực đi theo con đường của người khác, bạn sẽ thất bại.
 

Ngô Văn Hiếu-Hoàn cảnh giống nhau, tư duy khác nhau => cuộc sống không giống nhau


Một nhà có ba người con trai, họ trưởng thành trong những trận cãi vã không ngừng của cha mẹ, mẹ của họ lúc nào cũng bị cha họ đánh đập thương tích đầy mình.

Người con cả nghĩ: Mẹ thật đáng thương! Sau này mình phải đối tốt với vợ mình hơn.

Người con thứ hai nghĩ: Kết hôn thật chẳng có nghĩa lý gì, sau này mình lớn lên chắc chắn sẽ không lấy vợ!

Người con thứ ba nghĩ: Thì ra, chồng có thể đánh đập vợ như vậy!

 

Kết luận: 
Cho dù môi trường sống giống nhau, nếu cách tư duy không giống nhau, sẽ kéo theo những cuộc đời không giống nhau.
 

Ngô Văn Hiếu-Bạn hy vọng mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp, vậy hãy bắt đầu từ việc thay đổi bản thân.


Một con quạ trong chuyến bay của mình đã gặp một con chim bồ câu đang trên đường về nhà. Con chim bồ câu hỏi: “Cậu muốn bay đi đâu thế?”.
Con quạ trả lời: “Thực ra tôi không muốn đi, nhưng mọi người đều chê tiếng kêu của tôi không hay, cho nên tôi muốn rời khỏi đây”.

Ngô Văn Hiếu, ngovanhieu, diaocthoidai

Con chim bồ câu nói với con quạ: “Đừng phí công vô ích nữa! Nếu cậu không thay đổi giọng nói của mình, thì dù cậu có bay đến đâu đi chăng nữa cũng không được chào đón đâu”.

Kết luận: 
Nếu bạn hy vọng mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp, vậy hãy bắt đầu từ việc thay đổi bản thân mình.
 

Ngô Văn Hiếu-Dục tốc bất đạt, làm tốt ngày hôm nay, chính là có trách nhiệm với cuộc đời


Một tiểu hòa thượng phụ trách quét dọn lá rơi trong chùa, mỗi ngày phải tốn rất nhiều thời gian mới quét xong. Có người nói với cậu rằng: “Trước khi quét dọn cậu hãy dùng sức rung cây cho lá rụng hết, sau đó hẵng quét, như vậy ngày mai sẽ không cần phải quét nữa”.

Ngô Văn Hiếu, ngovanhieu, diaocthoidai

Tiểu hòa thượng cảm thấy có lý, vui vẻ làm theo, thế nhưng ngày hôm sau, lá vẫn rơi đầy sân chùa.

Kết luận: 
Bất luận hôm nay bạn có nỗ lực thế nào, thì ngày mai lá vẫn rơi. Dục tốc bất đạt, làm tốt chuyện của ngày hôm nay, chính là có trách nhiệm với cuộc đời của mình.
 

Ngô Văn Hiếu-Thất bại vì khiếm khuyết mà Thất bại vì ưu thế của chúng ta.

Ba người ra khỏi nhà, một người mang ô, một người mang gậy chống, một người đi tay không. Khi quay trở về, người cầm ô quần áo ướt sũng, người cầm gậy chống bị ngã, người thứ ba bình an vô sự.

 

Thì ra, người có ô khi trời mưa đã bước đi mạnh bạo, cuối cùng bị ướt.
Khi đi chỗ đường trơn, người chống gậy cậy mình có gậy nên đi nhanh, kết quả chốc chốc lại bị ngã. Người đi tay không, khi trời đổ mưa, anh ta trú, khi thấy đường trơn trượt, anh ta đi cẩn thận, ngược lại lại bình yên vô sự.

 

Kết luận:
 Đôi khi, không phải là chúng ta thất bại vì khiếm khuyết của chúng ta, mà chúng ta thất bại vì ưu thế của chúng ta.
 

Ngô Văn Hiếu-Chỉ có nghĩ thôi mà không làm, thì “không làm nên trò trống gì”

Có người hỏi một người nông dân: “Có trồng lúa mạch không?”.
Người nông dân trả lời: “Không, tôi sợ trời sẽ không mưa”.
Người kia lại hỏi: “Vậy anh có trồng cây bông không?”.
Người nông dân trả lời: “Không, tôi sợ sâu sẽ ăn nó mất”.
Người kia lại hỏi: “Vậy anh trồng gì?”.
Người nông dân đáp: “Không trồng gì cả, tôi muốn an toàn”.

[ 

Kết luận: 
Một người không tình nguyện mạo hiểm, thì “không làm nên trò trống gì” đối với anh ta mà nói là chuyện quá hiển nhiên.

Ngô Văn Hiếu-Lỗi sai của chúng ta nằm ở chỗ, bởi vì đám đông mà thay đổi bản thân.

Một vị thiền sư nhìn thấy con bọ cạp rơi xuống nước, bèn quyết tâm cứu nó. Ai ngờ vừa chạm vào nó, đã bị nó chích vào tay. Vị thiền sư không sợ hãi, lại một lần nữa ra tay, lần này ông lại bị chích. Người bên cạnh nói: “Nó lúc nào chẳng chích người, hà tất phải cứu nó?”.

Ngô Văn Hiếu, ngovanhieu, diaocthoidai

Vị thiền sư đáp: “Chích người là bản năng của con bọ cạp, còn lương thiện là bản năng của tôi, sao tôi có thể vì bản năng của nó, mà vứt bỏ bản năng của tôi?”.

Kết luận: 
Lỗi sai của chúng ta nằm ở chỗ, bởi vì đám đông mà thay đổi bản thân.
 

Share