Một niệm tâm thiện khởi, triệu việc sẽ hanh thông.

 

Vào lúc 6 giờ 10 phút sáng ngày 10/06/1990, chiếc máy bay BAC 1-11, mang số hiệu 5390 của hãng hàng không British Airway đã cất cánh từ sân bay Birmingham, Anh đến thành phố Malaga tại Tây Ban Nha, mang theo 4 phi hành đoàn cùng 84 hành khách. Cơ trưởng của chuyến bay là Timothy Lancaster, người đã có 21 năm kinh nghiệm, còn cơ phó là nhân viên vừa tới làm việc tên là Alistair Atcheson.

13 phút sau khi máy bay cất cánh và đạt tới độ cao 13.000m, cơ trưởng Lancaster đứng dậy định đi lấy một ly nước, thì bất ngờ nghe thấy một tiếng nổ, quay đầu lại ông thấy tấm kính buồng lái đã bị bật tung do sự nhiễu loạn của không khí. Hậu quả của sự cố này là cơ trưởng Timothy Lancaster đã gần như bị hút khỏi buồng lái.

Có lẽ, cơ trưởng Lancaster đã mất mạng ngay lập tức nếu không nhờ sự ứng biến kịp thời của Nigel Ogden, thành viên tổ lái. Anh đã nhanh chóng ôm chặt lấy chân của Lancaster và bám chặt vào ghế để ông khỏi bị hút ra ngoài. Tay anh đã bị thương một chút khi cố nhoài người với lấy chân của vị cơ trưởng. Ngay sau đó một tiếp viên khác của tổ bay là Simon Rogers đã nhanh chóng chạy vào buồng lái, thắt chặt mình vào ghế của cơ trưởng và ôm lấy Lancaster thay cho Nigel để anh có thể đi chữa trị cho vết thương của mình.

Hơn 80 hành khách bắt đầu hoảng loạn và sợ hãi. Máy bay bắt đầu nhanh chóng hạ độ cao. Cơ phó Alistair Atcheson vừa mới được nhận việc, chưa quen thao tác với chiếc máy bay BAC-1-1 nên chỉ có thể đánh liều, dùng trực giác và kinh nghiệm trước đây của mình để đưa máy bay đi lên.

Nhưng nguy hiểm không chỉ dừng lại ở đó, bởi trong khoang mất đi cân bằng áp suất vốn có, nếu không thể nhanh chóng chắn tấm kính của buồng lái lại, thì sẻ ảnh hưởng tới việc cung cấp ô xy cho khoang hành khách, nhiều nhất khí ô xy chỉ có thể duy trì trong 30 phút, sau thời gian đó mọi người đều sẽ bị hôn mê vì thiếu khí ô xy, và cuối cùng có thể dẫn tới tử vong.

Nhưng lúc này cơ trưởng lại đang ở bên ngoài, nếu như chắn tấm kính đó lại, có nghĩa là phải chấp nhận hy sinh cơ trưởng…

Nhìn thấy cơ trưởng ở ngoài máy bay dưới cái lạnh âm 20 độ, đã bị đông cứng lại như vô hồn, nhìn như anh đang ngủ, tất cả mọi người trong phi hành đoàn và tiếp viên đều vô cùng đau khổ – mọi người thật sự không nhẫn tâm buông tay, đều hy vọng kỳ tích có thể xảy ra.

Theo quy định của hãng hàng không British Airway, khi máy bay gặp sự cố trên không, tất cả phi hành đoàn phải có nghĩa vụ hy sinh để bảo đảm sự an toàn cho hành khách, trừ khi hành khách không muốn họ làm như vậy. Do đó, có nên để mất đi cơ trưởng hay không, chỉ có thể hỏi hành khách.

Nhận được lệnh của cơ phó, một tiếp viên khác đi vào trong cabin, cô cố gắng ổn định tâm lý của mình, sau đó thông báo với hành khách: “Thưa quý khách, chúng ta gặp một chút sự cố nhỏ, hiện nay cơ trưởng đang bị mắc ở bên ngoài máy bay lạnh lẽo không biết sống chết ra sao, có để anh ấy ra đi hay không, cũng đồng nghĩa là có liên quan đến vấn đề sinh tử của chúng ta, xin mời mọi người hãy suy nghĩ và biểu quyết. Những người đồng ý để cơ trưởng hy sinh xin hãy giơ tay, nếu số người giơ tay vượt quá nửa tổng số người, chúng ta sẽ để cơ trưởng ra đi.”

Sau khi tiếp viên nói xong, tất cả khoang hành khách bỗng trở nên yên lặng. Vài giây sau mọi người bắt đầu quyết định: 2 người, rồi 5 người, 10 người, 20 người… Nhìn thấy tình trạng số người giơ tay tăng dần lên, tiếp viên trong lòng cảm thấy vô cùng đau xót, cố gắng kìm nén không để nước mắt tuôn rơi.

Cô rất muốn cố gắng bỏ qua những người giơ tay, nhưng cô không thể… Cô cố gắng đếm nốt những người cuối cùng. Nhưng khi số lượng người giơ tay vượt quá 42, một điều kỳ lạ bỗng nhiên xảy ra: 1 người, 2 người, rồi 5 người… từ từ hạ tay xuống, cứ như vậy cho tới cuối cùng không có ai còn giơ tay cả.

Nhìn thấy sự thay đổi một cách đột ngột tới chóng mặt, không kiềm chế nổi bản thân, nữ tiếp viên bật khóc nức nở.

Tiếp sau đó, lại có một tin tốt đẹp hơn được truyền tới, thông qua sự nỗ lực cố gắng không ngừng của cơ phó, cuối cùng máy bay đã liên lạc được với trung tâm quản lý không lưu. Theo sự hướng dẫn của mặt đất, 22 phút sau khi xảy ra sự cố chuyến bay 5390 đã hạ cánh an toàn tại sân bay Southampton.

Lực lượng cứu hộ đã có mặt ngay tại hiện trường để tiến hành cấp cứu cho cơ trưởng Lancaster và đưa ông tới bệnh viện. Được biết, ngoài trừ bị lạnh cóng, gãy tay và hoảng loạn thì cơ trưởng Lancaster không gặp bất cứ chấn thương nguy hiểm nào khác. Các thành viên còn lại của tổ lái và bốn hành khách cũng được đưa tới bệnh viện để điều trị tâm lý. Họ đã được xuất viện vào ngày hôm sau.

Tuy nhiên, điều may mắn hơn đó là, theo sự giải thích của tổ không lưu, nếu mọi người để cơ trưởng hi sinh, thả anh ấy ra thì chắc chắn anh ấy sẽ va vào cánh máy bay, gây ra hậu quả còn nguy hiểm hơn nữa, kết quả là tất cả mọi người sẽ bị thiệt mạng, không ai thoát ra được!

Sự thay đổi kết quả biểu quyết của 84 hành khách trên máy bay đã làm nên một kỳ tích, vừa cứu được tính mạng của cơ trưởng, cũng là tự cứu được tính mạng của mình. Thật đúng là một niệm tâm thiện khởi, triệu việc sẽ hanh thông!

Trả lời